Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015
VIÊN NGỌC TRAI TẬP 2
Bạn có thích bài viết này không ?
Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư
Nguồn: VCN
32. THAM VÀ GHÉT Tonne
Có một thương nhân trên đường đi thì gặp hai người lữ khách, trong đó một người thì có lòng tham, người kia thì có lòng ghét ghen và dễ thay đổi. Họ cùng nhau kết bạn trên đường mà đi, sau nầy khi chia tay, người thương nhân nói trước khi tạm thời chia tay nhau đường ai nấy đi, thì muốn tặng cho họ một phần quà, bất luận là ai cầu nguyện trước, thì nguyện vọng của họ nhất định sẽ được thực hiện, nhưng người kia sẽ được gấp đôi phần quà.
Thế là hai người ấy đợi đối phương mở miệng trước, sau cùng người có lòng tham chịu không nổi, véo nơi cổ của người có lòng ghét ghen dễ thay đổi, đe doạ anh ta, nói: “Nếu không nói nhanh nguyện vọng, thì tức là anh không muốn sống nữa !” Người tràn đầy ghét ghen liền nói: “Được, được, hy vọng đui mất một con mắt!”
Lập tức một con mắt của anh ta bị mù, sau đó hai con mắt của người bạn cùng đi đường với anh ta quả nhiên cũng nhìn không thấy.
** Suy tư 32: Nguyên tổ chúng ta chỉ có phạm một tội: không vâng lời Thiên Chúa.
Nhưng bởi một tội nầy mà sản sinh ra nhiều tội khác làm hại đời sống tâm linh của con người. “Đứa em” kế tiếp của tội không vâng lời nầy là tội ghen ghét, Cain vì ghen ghét mà giết em mình là Aben, như vậy “đứa em” thứ ba của nó chính là giết người, và những tội phạm khác.
Tham lam nói nôm na bình dân là có rồi mà cứ muốn có thêm, đến khi không có thì sinh ra giết người cướp của, tham lam làm mờ con mắt của ta, làm cho ta không nhìn thấy bạn bè, người thân cận chung quanh ta.
Tham lam làm cho tâm hồn ta đầy những “tạp phẩm”, cho nên khó mà tiếp nhận được ơn sủng của Thiên Chúa.
Ghen ghét là một từ rất dễ…ghét, nó làm cho ta không nhìn thấy ưu điểm của người khác.
Ghen ghét làm cho ta xa cách mọi người và hay phê bình nói xấu cho người khác.
Ghét ghen cũng làm đức ái trong ta càng ngày càng nhỏ lại cho đến khi mất tiêu.
33. NGUYỆN VỌNG THỨ BA De Mello
Có một người không ngừng cầu nguyện với Thiên Chúa, cuối cùng có một hôm, Thiên Chúa hiện ra với anh ta, lại còn nói với anh: “Ta quyết định hoàn thành cho ngươi ba nguyện vọng, sau đó sẽ không cho ngươi điều gì nữa”.
Người ấy vui sướng đến vang trời chuyển đất lập tức cầu xin nguyện vọng thứ nhất, ông yêu cầu vợ của ông ta chết ngay lập tức, để ông ta lấy một bà vợ khác trẻ hơn và đẹp hơn.
Nguyện vọng nầy của ông ta đã được thực hiện.
Nhưng trong lễ mai táng, bạn bè thân thiết cùng nhau truy điệu người vợ đã chết của ông ta, lúc nhớ lại những đức tính tốt đẹp quá nhiều của bà ta, thì ông ta bắt đầu hối hận, cảm thấy quyết định của mình quá vội vàng, quá bôi bác, ông ta phát giác ra trước đây mình không biết một chút gì về những cái tốt đẹp của vợ mình, tìm đâu cho ra được một bà vợ tốt đẹp như thế nầy chứ, cho nên ông ta cầu xin Thiên Chúa cho vợ ông ta sống lại.
Nguyện vọng nầy cũng được thực hiện.
Bây giờ ông ta chỉ còn lại một nguyện vọng, lần nầy ông ta không muốn quyết định sai lầm nữa, bởi vì sẽ không có cơ hội thay đổi nữa, ông ta suy nghĩ tỉ mỉ chu đáo, bạn bè cũng muốn giúp ông ta buôn bán, có người đề nghị ông ta yêu cầu trường sinh bất tử, vĩnh viễn không chết. Nhưng có người khác nói: “Nếu không có mạnh khoẻ, mà vẫn cứ không chết, chẳng lẽ không sợ sao?” ông ta cũng tự nghĩ rằng: “Nếu không có tiền mà chỉ có mạnh khoẻ, thì cũng chẳng có gì là ý nghĩa, nếu không có bạn bè, thì tiền bạc có tác dụng gì chứ?”
Cứ như thế mấy năm trôi qua, ông ta vẫn không có cách gì để hạ quyết tâm yêu cầu : mạnh khỏe, tiền tài, quyền thế, tình yêu ? Cuối cùng ông ta nói với Thiên Chúa: “Xin nói cho con biết phải yêu cầu đìêu gì ạ ?”
Sau khi Thiên Chúa hiểu rõ chổ khó khăn của ông ta, thì cười nói với ông : “Thì cầu xin cho ngươi cảm thấy thỏa mãn với cuộc sống hiện tại !”
** Suy tư 33: Chúng ta có một quyền, đó là quyền được cầu nguyện; Thiên Chúa có toàn quyền, nhưng quyền sử dụng nhiều nhất chính là ban ơn. Đọc trong toàn bộ Thánh kinh, chúng ta thấy Ngài chỉ có ban ơn và ban ơn mà thôi.
Có người nói: đôi lúc cảm thấy không biết nên cầu nguyện xin cái gì với Chúa đây ?! Bởi vì tiền bạc đã có, hạnh phúc đã có, cái gì cũng có cả, thì cầu xin cái gì chứ?
Cũng có người nói: đôi lúc cảm thấy nản lòng khi cầu nguyện, vì tâm hồn lo toan nhiều thứ quá, lo cơm ăn áo mặc, lo con cái bệnh hoạn, lo thất nghiệp.v.v…... Những lý do nầy rất là chính đáng, ai cũng có như thế cả, nhưng bởi vì như thế, cho nên Thiên Chúa muốn chúng ta phải luôn cầu nguyện, không những Ngài ban cho chúng ta tự do cầu xin ba nguyện vọng, mà từng giây phút Ngài luôn ban ơn cho mọi người, nếu lời cầu xin ấy có ích lợi cho linh hồn của họ.
Nhưng kiểu mẫu cầu xin lý tưởng và đẹp lòng Thiên Chúa nhất chính là kinh “Lạy Cha”. Đôi lúc chúng ta không biết cầu xin gì cả, thì cứ đơn sơ mà nói với Chúa: “Lạy Chúa, con chẳng biết cầu nguyện gì cả, chỉ nương theo lời dạy của Chúa đề cầu nguyện mà thôi: “Lạy Cha chúng con là Đấng ngự trên trời,…xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, xin tha tội cho chúng con như chúng con cũng tha nợ những người có lỗi với chúng con…” (Mt 6, 9-13).
Cứ cầu xin như thế, thì thử hỏi có người cha nào mà không thích nghe chứ ? Nguyện vọng nào lại không được đáp ứng chứ?
34. GIẤC MƠ CỦA NGƯỜI THỢ ĐÁ William Bausch
Ngày xưa có một người thợ đá, một thân một mình ở trong căn nhà tranh nhỏ, mặc dù anh ta có tay nghề tinh vi, nhưng lại khá nghèo khổ, áo quần thì rách bươm, cơm ba bữa thì sơ sài.
Có một hôm, lúc anh ta đang chạm trổ một tảng đá lớn, thì nghe tiếng người hoan hô náo nhiệt ở bên ngoài đường đầu phố, nguyên nhân là quốc vương đang ngự du đến thôn làng nhỏ bé chân chất nầy của họ. Anh thợ đá cũng nhập vào trong đoàn người nghênh đón, anh ta nhìn quốc vương bằng ánh mắt kính nể, thấy quốc vương mặc áo tơ lụa đẹp đẽ, mang châu báu chói mắt, trong lòng anh ta thiết tha nghĩ rằng: “Tôi hy vọng biết mấy nếu tôi có quyền thế và vinh dự của quốc vương!”
Một tối nọ, anh ta nằm mơ, mơ thấy mình biến thành một quốc vương có quyền có thế thật, anh ta cưỡi trên con tuấn mã, đón nhận tiếng hoan hô của dân chúng ở hai bên đường. Nhưng lúc bấy giờ chính là mùa hạ mồ hôi chảy như mưa, anh ta chú ý, dù là người hay là động vật, cỏ hoa hay cây cối, đều không ngẩng đầu lên được dưới ánh mặt trời gay gắt, anh ta nhìn nhìn trời, trong lòng nghĩ rằng: “Tôi hy vọng làm mặt trời!” nguyện vọng nầy của anh ta quả nhiên được thực hiện !
Anh ta ở trên cao phóng ra ánh sáng và sức nóng mạnh mẽ xuống địa cầu, ngay cả quốc vương và công chúa cũng chỉ có thể núp dưới cái lọng, các vệ sĩ lộng quyền ở dưới đất, tất cả đều sa sút mệt nhọc, anh ta phát hiện ngay cỏ cây trồng ở trong ruộng cũng ở dưới quyền thế của anh ta, vì vậy mà anh ta đắc ý vô cùng.
Lúc ấy đột nhiên gió thổi đưa lại một đám mây che mất tia sáng của anh ta, anh ta cho rằng vậy mà còn có thứ mạnh hơn cả mặt trời, thế là trong lòng lại nghĩ: “Tôi hy vọng biến thành mây !” kết quả anh ta biến thành một đám mây thật!
Bây giờ anh ta có thể che mất tia sáng mặt trời, bèn cảm thấy mình thật là người có một không hai trên thế giới, anh ta để cho mình dãn nở trở thành một đám mây lớn, sau đó mưa lớn tầm tã làm ướt mọi thứ trên địa cầu, cỏ hoa cây cối, động vật, và cả con người, đều tìm cách tránh mưa. Nhưng chỉ có một tảng đá vững như thái sơn, không ảnh hưởng uy lực của anh, cho nên bây giờ anh ta lại muốn: “Tôi hy vọng biến thành một tảng đá !” quả nhiên anh ta biến thành một tảng đá khổng lồ !
Lúc bản thân anh ta không bị mặt trời, mây và mưa gió ảnh hưởng thì đắc ý thì có một người xách đến cái túi, người ấy đến bên cạnh anh ta, lấy từ trong túi ra cái đục và cái búa, bắt đầu đục đẽo trên thân anh ta, trong lòng anh ta nghĩ: “Té ra có người mạnh hơn cả tảng đá”, anh ta bèn cầu nguyện cho mình biến thành người ấy.
Lúc nầy anh ta từ trong giấc mơ tỉnh lại, phát hiện ra mình vẫn là người thợ đá, ở trong căn nhà tranh nhỏ, trong nhà có đục và búa, anh ta cảm thấy thoả mãn vô cùng.
** Suy tư 34: Đứng núi nầy trông núi nọ là bệnh của con người, nhưng đối với những người có lý tưởng, có ý chí và lòng kiên trì, thì chuyện đứng núi nầy trông núi nọ chẳng…nhằm nhò gì với họ cả, bởi vì họ đã có lý tưởng để đi theo và sống chết cũng quyết tâm đi theo lý tưởng ấy.
Như cô gái tuổi mười sáu nảy sinh mơ mộng, tuổi mười tám có nhiều chàng trai giàu, nghèo, có địa vị, có máu tài tử.v.v…theo tán tỉnh, tình nguyện làm tài xế không công, tình nguyện làm vệ sĩ chết không thèm…lãnh tiền tử tuất ?! Nhưng cô vẫn chọn lựa, cân nhắc hơn thua, và các chàng trai thì mất kiên nhẫn, từ từ rút đi có trật tự…cuối cùng cô gái đã qua tuổi “băm”, hoảng, vơ đại một ông, hoặc ở “giá” qua tuổi “tứ”…tuần.
Vui vẻ đi theo lý tưởng, dù lý tưởng có quá nhiều đau thương, quá nhiều cám dỗ cản trở chúng ta, mà lý tưởng của chúng ta là: đem tình yêu của Thiên Chúa đến cho mọi người, nói ngắn gọn là truyền giáo. Có người nói, ở đâu cũng là truyền giáo cả, dù là tu dòng hay tu triều, dù là dòng kín hay dòng…mở, đều là truyền giáo, cho nên nếu thấy dòng nầy luật lệ gắt gao, dòng nọ khắc khổ thì…bỏ dòng mà qua dòng khác, nói như thế cũng có nghĩa là chúng ta đi tu để đi tìm sự sung sướng thân xác hơn là tìm hạnh phúc trong đời tu trì, đất nào cũng là đất cả, nhưng đem giống bưởi Biên hoà hoặc bưởi Năm Roi ra mà trồng ngoài miền trung thử xem sao, nó sẽ mọc lên một cây bưởi èo ọp, cằn cỗi vì đất đai không hợp.
Cũng vậy, có người ở trong dòng nầy thì truyền giáo rất kết quả, nhưng qua dòng khác thì chỉ là một gánh nặng cho cộng đoàn và cho anh em chị em, có người ở trong một cộng đoàn làm việc rất tốt, nhưng bỏ ra khỏi cộng đoàn, thì lại “bết bát” vô cùng !
Chúa không cưỡng ép chúng ta đi tu, nhưng Ngài mời gọi chúng ta vào làm vườn nho của Ngài, hợp với trình độ, sức khoẻ và lòng mến của chúng ta. Cho nên kiên trì với lý tưởng ơn gọi của mình, chính là đã thành công rồi vậy.
35. LÒNG THAM KHÔNG ĐÁY Tonne
Nước Nga có một người tên là Yin-fan, thừa hưởng của phụ thân một miếng đất làm ruộng, nhưng anh ta muốn có nhiều miếng đất lớn hơn.
Có một ngày, một người ngoại quốc đến, nhìn là biết ngay ông ta là một người giàu có và quyền thế, ông ấy bằng lòng tặng cho Yin-fan một miếng đất mà đi trong một ngày mới giáp vòng, điều kiện duy nhất là khi mặt trời lặn, anh ta phải trở về nơi chổ anh ta xuất phát.
Sáng sớm ngày hôm sau, Yin-fan lập tức khởi hành mà không ăn uống gì cả, anh ta không nói chuyện với bất cứ người nào, chỉ nhìn phía trước mà đi. Kế hoạch bước đầu của anh ta là đi cho được sáu dặm vuông, nhưng sau khi hoàn thành mục tiêu ấy, anh ta quyết định đổi thành chín dặm vuông, về sau lại tăng thêm mười hai dặm vuông, đến cuối cùng thì quyết tâm của anh ta là mười lăm dặm vuông, cũng có nghĩa là, trước khi mặt trời xuống núi, anh ta phải đi cho được sáu mươi dặm đường.
Lúc mặt trời đứng giữa, anh ta đi được ba mươi dặm mà không ngừng lại để ăn một chút thức ăn, uống một chút nước, về sau hai chân của anh ta càng ngày càng trầm trọng…
Cách điểm cuối còn khoảng hai mươi mét, anh ta nhìn mặt trời đã tiếp cận đường chân trời, thời gian chỉ còn lại vài phút đồng hồ, anh ta đem hết sức lực cuối cùng, đúng giờ mặt trời lặn, nó cà rịch cà tang bước vào đường trung tuyến. Nhưng cũng đúng vào lúc đó anh ta thở ra một hơi thở cuối cùng, ngã xuống đất mà chết.
Cuối cùng Yin-fan cũng đã được đất, nhưng chỉ có sáu mét vuông.
** Suy tư 35: Khi còn nhỏ ở làng quê, cứ mỗi khi có lễ cầu hồn hoặc lễ tang, thì trong nhà thờ của họ đạo tôi thường treo mấy câu đối chữ trắng nền đen, tôi còn nhớ được một câu như sau: “Một mất một còn, giờ chung kết”.
Cuộc đời là một cuộc đua ma-ra-tông, ai cũng phải chạy cả, nhưng có mấy ai chạy tới đích mà tâm hồn được thảnh thơi ? Thưa, chỉ có những người công chính, bởi vì trong suốt cuộc đời họ đã chạy đúng đường, đúng quy luật, và đến phút cuối họ chỉ cần cố gắng thêm một chút là phần thắng trong tay…
Ai đã chứng kiến cảnh hấp hối của bệnh nhân, thì mới cảm nhận giờ chung kết quan trọng như thế nào !
Một mất một còn, giờ chung kết!
Suốt cuộc đời sống công chính, thì giờ chung kết là niềm vui của họ, nhưng người suốt đời đắm mình trong tội thì sao ? Thật khủng khiếp.
36. DU LỊCH HUYỀN ẢO William Bausch
Ngày xưa có một người, đối với cuộc sống của mình trong nhiều năm nay không biến đổi chút nào cả thì cảm thấy chán nản vô cùng, cho nên một hôm, anh quyết định rời bỏ cố hương thôn làng mà nhiều đời đã cư ngụ, để đi đến thành phố huyền ảo tìm cuộc sống tốt đẹp hơn, anh tin tưởng ở đó nhất định sẽ có một cuộc sống rõ ràng khác bây giờ, hoàn toàn mới tinh và dạt dào hứng thú đang đợi anh, vì vậy mà anh ra đi.
Đi được mấy ngày anh tiến vào một khu rừng sâu, buổi tối trước khi chuẩn bị đi ngủ, nửa đêm xuất hiện một động vật đùa giỡn với chiếc giày của anh, đem mũi nhọn của giày bỏ ngược về hướng khác. Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi anh thức dậy, vui vui vẻ vẻ mang giày vào, tiếp tục đi về phía thành phố huyền ảo.
Đi được mấy ngày, anh đã đến thành phố huyền ảo, thành phố nầy khá nhỏ so với sự tưởng tượng của anh, vả lại trên thực tế, nhìn nó rất là quen mắt. Thậm chí anh phát hiện có một dãy phố rất giống dãy phố mà anh đã ở, nó giống nhau như đúc. Anh gõ một tấm cánh cửa quen quen, ở đó gặp được một gia đình mà người thì rất quen, sau đó thì vui vẻ ở lại cho đến suốt đời.
** Suy tư 36: Sau năm 1975, người ta từ miền Bắc, miền Trung di dân vào miền Nam làm ăn sinh sống, có người thành đạt lớn, có người vùi thân nơi đất khách quê người mà kiếp nghèo cũng vẫn nghèo, nhưng cũng có người trở lại quê cũ để có chết thì chết nơi quê cha đất tổ.
Trần gian là đời tạm, mọi người đều biết như thế.
Thiên đàng là quê thật, mọi người đều hiểu như thế.
Quê thật được bắt đầu từ đời tạm, không có đời tạm thì cũng chẳng có quê thật, nhưng để được ở trong quê thật thì ngay từ trong đời tạm nầy ta phải cảm nghiệm được hạnh phúc ngọt ngào của tình yêu thương đồng loại mà Chúa Giêsu đã dạy chúng ta: ngươi phải yêu người thân cận như chính mình (Lc 10, 27b).
Đó là “giấy phép để vào cửa quê thật đời đời hưởng hạnh phúc với Thiên Chúa.
37. SỰ THỎA MÃN CỦA NGƯỜI ĐÁNH CÁ Edward de Mello
Có một khách tham quan giàu có, đeo kính râm, mang máy ảnh, đang dạo chơi trên bãi cát biển miền nhiệt đới, gặp một người đánh cá đang ngủ gật trên chiếc thuyền gỗ nhỏ.
-“Tại sao anh không đi bắt cá ?” Khách tham quan hỏi.
-“Tôi đã bắt xong rồi”. Người đánh cá nói.
-“Ông có thể đi ra biển lần nữa, bắt cá nhiều hơn, kiếm nhiều tiền thêm một chút, sau đó mua một tấm lưới thật tốt, bắt được nhiều cá hơn”.
-“Để làm gì?”
-“Thì anh có thể mua một chiếc thuyền máy, đổi quách cái thuyền gỗ nhỏ nầy đi, đi ra ngoài biển xa bắt được nhiều cá hơn”.
-“Bắt được nhiều cá như thế, vì sao chứ ?”
-“Thì anh có thể kiếm được nhiều tiền hơn, anh có thể có một đội thuyền.”
-“Như thế nghĩa là gì chứ ?”
-“Thì anh trở thành một người giàu có, có thể thoải mái sống qua ngày”.
-“Không phải bây giờ tôi đang sống cuộc đời thoải mái hay sao?”
** Suy tư 37: Một ông khách tham quan tu viện dòng kín đã nói với chị thánh Têrêxa Hài Đồng: “Nếu chị có ngôi nhà đẹp đẽ xinh xinh như cái nhà ngoài kia…” ông ta lấy tay chỉ một ngôi nhà bên kia đường, nói tiếp: “thì chắc là chị không làm một nữ tu đâu”. Chị thánh Têrêxa mĩm cười nói: “Thưa ông, đó là căn nhà của tôi”.
Quan niệm của người đời: những ông cha, bà phước đều là những người chán đời mới đi tu, mới xa lánh trần gian ! Chán đời cũng có nghĩa là không thoả mãn với những gì mình có.
Quan niệm nầy sẽ đúng nếu những bà xơ dì phước của chúng ta ngày ngày cay cú, nóng giận, hách dịch, kiêu căng ; nó cũng sẽ đúng khi các linh mục, tu sĩ của chúng ta sống tách biệt với mọi người, đối xử giai cấp với mọi người.
Nếu các linh mục, các dì phước của chúng ta thể hiện được cuộc sống thoả mãn trong đời tu: không bon chen, không tìm tư lợi, không kiêu căng vì mình là ông cha, dì phước, thì bộ mặt cộng đoàn, của giáo xứ sẽ tốt đẹp biết bao.
38. LỮ KHÁCH TRẦN THẾ De Mello
Có một khách tham quan người Mỹ đi thăm một vị Rabbi tên là Po-lan. Anh nhìn sau nhà vị rabbi thì rất lấy làm kinh ngạc, bởi vì đó là một căn phòng, bên trong chỉ có sách và một cái bàn, một cái ghế.
-“Rabbi, đây là đồ dùng của gia đình ngài chứ ?” Khách tham quan hỏi.
-“Của anh đấy chứ ?” Rabbi lại hỏi anh ta.
-“Của tôi ? Nhưng tôi chỉ là một khách du lịch ở đây mà, tôi chỉ là khách qua đường ở đây”.
-“Tôi cũng vậy”. Rabbi trả lời.
** Suy tư 38: Lính tiền đồn khi đi hành quân họ chỉ mang lương thực và quân dụng đủ dùng cho mấy ngày, bởi vì qua một hai ngày, họ lại di chuyển qua địa điểm mới, có khi nguy hiểm hơn.
Mỗi vị truyền giáo là một chiến sĩ tiền đồn, đến nhận một cứ điểm hoạt động nào đó thì luôn tâm niệm rằng: ở đây không phải là chổ vĩnh viễn của tôi, nhưng tôi phải có bổn phận làm cho nơi nầy có hoà bình, yêu thương và làm cho mọi người đều trở nên anh chị em của nhau trong Chúa Kitô.
Và thế là các vị đó không tích trữ của cải dư thừa cho mình, không gây bè chia phái trong nơi mình hoạt động, không tìm thỏa mãn danh dự cá nhân, vì họ biết mình là lính “tiền đồn” của Chúa Kitô.
39. THOẢ MÃN CHÍNH LÀ VUI VẺ Willi Hoffsuemmer
Có một cậu bé đến trước một tảng đá to, đứng đó hỏi tảng đá:
-“Tảng đá to, công việc của anh là gì ?”
-“Là đứng trên mặt đất”
-“Nhưng đến tối, lúc đó thì anh làm gì ?”
-“Tôi vẫn đứng trên mặt đất”.
-“Lúc trời lạnh, mưa xuống, thì anh làm sao ?”
-“Tôi vẫn cứ đứng trên đất”.
-“Thật tội nghiệp cho tảng đá quá”.
-“Tôi hoàn toàn không tội nghiệp”, tảng đá nói tiếp :“Thân là tảng đá, vui vẻ của tôi và vui vẻ của một cậu bé như anh thì giống nhau, lúc anh chạy nhảy xung quanh tôi, tôi đứng ở đây an vui tự tại cũng rất là vui vẻ, hơn nữa tôi cũng không cảm thấy lạnh, đồng thời tôi cũng không sợ bóng đêm và đêm tối. Cậu bé, tôi bảo đảm với cậu, tôi đối với mình khá thoả mãn và cũng rất là vui sướng”.
** Suy tư 39: Mỗi người đều có một bổn phận phải làm khác nhau, cái quan trọng là chúng ta có vui vẻ, lạc quan để chu toàn bổn phận không mà thôi, nhưng phải chu toàn bổn phận như thế nào ?
Có người chu toàn bổn phận rất xuất sắc, nhưng kiêu căng khinh người.
Có người cũng làm hết công việc của mình, nhưng la lối thoá mạ, miễn cưỡng và chê bai.
Có người không thích làm những công việc tầm thường, vì họ cho rằng không có tiếng tăm, không ai biết.
Nhưng cũng có người vui vẻ làm những công việc được giao phó, dù không xuất sắc, nhưng ai cũng dành cho họ cảm tình, vì họ đã làm hết cả con tim, sức lực và trí óc của mình.
40. MỘT THOÁNG CHUYỂN BIẾN Quote
Ngày nọ, có một bà ở nơi một thị trấn nhỏ, từ cửa sổ trong nhà nhìn ra bên ngoài, thấy một chiếc xe hàng dừng lại sát bên, trên xe nhảy xuống năm người đàn ông giống như bọn lưu manh, sau đó họ bắt đầu đem đàn điện từ, trống, ghi-ta…xuống xe, rồi lại đem các nhạc khí ấy đi vào trong nhà kế bên.
Bà nầy thấy tình cảnh như thế, thì nổi giận đùng đùng, bà ta nghĩ: “Những tối sau nầy sẽ cảm thấy ngủ không yên rồi, lỗ tai sẽ bị những âm thanh kế bên ồn ào chết đi được, nguời cũng sẽ bị những tạp âm làm cho phát cuồng lên”.
Chồng của bà tan sở về nhà, bà bắt đầu lớn tiếng nói: “Nhất định chúng ta phải dọn nhà, rời khỏi chổ nầy, nếu không chúng ta sẽ bị tiếng ồn ào kế bên làm điếc tai và điên lên cho mà xem !”
Chồng bà ta khuyên bà yên lặng chút xíu rồi nói: “Mình ạ, tại sao mình bực tức như thế chứ ? Lẽ nào mình không biết những nhà âm nhạc đó là ai sao ? Họ là một ban hợp ca rất nổi tiếng, đã ra nước ngoài biểu diễn, có rất nhiều người mê họ hát, đặc biệt là các cô gái mê nhạc. Chúng ta nên phấn khởi vì họ đã chuyển đến nơi đây, bởi vì chúng ta có thể nghe miễn phí được rất nhiều âm nhạc và bài ca hay”.
Giữa hai hàng lông mày vợ ông ta mở ra, và lộ nét tươi cười, bà chạy vào phòng điện thoại, bắt đầu gọi điện thoại cho bạn bè, mời họ lúc nào rãnh đến nghe ban hợp ca hát ngay bên cạnh nhà họ.
** Suy tư 40: Tục ngữ Việt Nam có câu: lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói co vừa lòng nhau. Một lời nói nhẹ nhàng làm tiêu tan nóng giận, đem lại sự thoải mái cho người nghe.
Lời Chúa không những đem lại sự sống đời đời cho chúng ta, mà còn để chúng ta ca tụng, tạ ơn và cầu xin cùng Thiên Chúa, thánh Phaolô đã nói: “Để tỏ lòng biết ơn, anh em hãy đem cả tâm hồn mà hát dâng Thiên Chúa những bài thánh vịnh, thánh thi và thánh ca, do Thần Khí linh hứng” (Lc 3, 16b), chúng ta ca tụng Thiên Chúa trước, sau đó dùng những lời tốt đẹp ấy mà cầu chúc cho nhau.
Ngày nay truyền thông đại chúng phát triển tột bậc, nhưng có mấy nhà truyền giáo lợi dụng nó để “gọi điện thoại nói Lời Chúa” cho bạn bè thân nhân ? Có một vị Linh mục trẻ, trong bài giảng ngày chủ nhật đã nói với giáo dân của mình: “Sau khi nghe điện thoại xong, câu kết thúc mà anh chị em thường nói là: tạm biệt, good bye hoặc là bye bye, tại sao chúng ta không nói: Thiên Chúa bảo trợ ông (bà); Chúa ban bình an cho ông (bà), đó cũng là cách chúng ta truyền giáo vậy”.
TẬP 5 : TIỀN BẠC
41. THUẬT ĐIỂM KIM Christopher Notes
Ngày xửa ngày xưa, có một người tên là Mi-de-si, ông ta là người đầy tớ theo hầu của quốc vương, quá nửa cuộc đời một mực trung thành phục dịch hoàng thượng. Sau đó ông ta về hưu, quốc vương nói: “Ta muốn ban cho ngươi một phần thưởng trọng hậu, ngươi mong muốn điều gì, ta sẽ tặng cho ngươi điều ấy.” Mi-de-si vừa nghe xong, một ý nghĩ tham lam nảy sinh trong lòng, ông ta nói với quốc vương: “Bệ hạ, tôi cần trở về nhà bàn bạc với nhà tôi chút xíu, ngày mai tôi lại đến kính trình cùng bệ hạ”.
Ngày hôm sau, Mi-de-si lòng vui sướng đến vang trời chuyển đất lên gặp quốc vương, đưa ra thỉnh cầu của mình: “Tôi mong muốn…tôi…có được thuật điểm kim, hễ tôi chạm tới vật nào thì vật đó sẽ biến thành vàng”.
Quốc vương nói với ông: “Nhà ngươi thật muốn điều đó sao ? Đương nhiên ta có thể cho nhà ngươi, nhưng, nó không phải là vật thú vị như nhà ngươi tưởng tượng đâu”.
-“Bệ hạ”, Mi-de-si nói: “Vợ tôi cũng mong muốn điều ấy”.
Vì vậy mà quốc vương cho ông ta năng lực của thuật điểm kim, ông ta rất vui mừng, lập tức thử thử đồ vật bên mình xem sao, ông ta sờ đến cái mũ, cái mũ biến thành vàng, rờ qua cái bàn, cái bàn cũng biến thành vàng!
Ông ta rất phấn khởi, lập tức trở về nhà, nói với vợ: “Mọi nơi mọi lúc tôi có thể muốn kiếm bao nhiêu tiền, thì có bấy nhiêu tiền!”
Trước tiên ông mời vợ đi chợ, mua về tất cả các thứ ăn ngon, làm một bữa cơm thịnh soạn giống như quốc vương và hoàng hậu ăn vậy, chúc chúc mừng mừng, bà vợ lập tức bỏ công ra sắp xếp (nấu nướng), ông ta đợi bên ngoài chảy cả nước miếng, nói: “Chúng ta cũng có thể ăn giống như quốc vương hoàng hậu”.
Ông ta ngửi mùi thơm của thịt bò xào với sữa heo, càng làm cho bao tử của ông nở to, mùi vị của các thức ăn khác, cũng hấp dẫn làm cho miệng của ông ta động đậy mạnh.
Ông ta ngồi xuống, đưa tay ra cầm lấy một đùi gà rán, chính lúc ông ta đụng vào thức ăn ngon dụ khị người ta ấy, thì lập tức nó biến thành vàng, ông ta muốn cầm cái khác, nó cũng biến thành vàng như vậy.
Cuối cùng, ông ta chết vì đói.
** Suy tư 41: Đôi lúc, vì nuông chiều con cái quá mức, cha mẹ đã vô tình “tiếp tay” cho con phạm tội, hay nói cách khác, cha mẹ đã làm hại con mình, không những đời nầy mà đời sau nữa. Biết rõ điều con cái xin là nguy hiểm, là không tốt mà vẫn cứ chiều nó thì hậu quả không lường được, trách nhiệm nầy cha mẹ hoặc bề trên phải chịu hoàn toàn trước mặt công lý toà án đời và trước mặt Thiên Chúa toà án lương tâm.
Thánh Têrêxa nhỏ hồi còn nhỏ đã được mọi người trong nhà cưng chiều hết mức, cho nên cũng có lúc kiêu căng, mà ngài gọi là: lòng tự ái qúa lẽ. Nhưng ngài đã được cha mẹ nhân đức, nghiêm khắc, dịu dàng dạy dỗ và đã trở nên một vị đại thánh của Giáo hội, chị viết: “Với tính nết ấy, con trộm nghĩ, nếu phải tay cha mẹ không có nhân đức, không biết dạy con, có lẽ con đã là đứa xấu nết dữ tợn lắm, và mất linh hồn cũng chưa biết chừng…”
42. BẢNG GIÁ Tonne
Lúc nước Mỹ nội chiến, mua bán xơ bông là hành vi phạm pháp, nhưng vẫn còn có không ít các thương gia mậu dịch tham lam, muốn tìm mọi cách đến miền nam để mua xơ bông, đi qua đường sắt liên bang bán qua miền bắc để kiếm lợi kếch sù.
Trong đó có một gian thương phát hiện ra tài chính của quốc gia đang gặp khó khăn, bèn bí mật bàn bạc với thuyền trưởng chiếc tàu hơi nước hiệu CCB, nếu thuyền trưởng bằng lòng mang lô hàng xơ bông ấy lên miền bắc, thì hắn ta có thể mua một trăm đồng bằng bạc lớn. Thuyền trưởng cự tuyệt, lại còn nhắc nhở người mua bán xơ bông, đó là một áp phe phạm pháp.
-“Tôi cho anh nămn trăm đồng”- thương nhân nói.
-“Không làm” – thuyền trưởng giận dữ.
-“Vậy thì một ngàn đồng” – thương nhân vẫn không thôi.
-“Không làm” – thuyền trưởng không thay đổi ý ban đầu.
-“Tôi cho anh ba ngàn đồng” – thương nhân vẫn kiên trì.
Lúc nầy thuyền trưởng rút súng cầm nơi tay, nhắm ngay tên dụ dỗ, lớn tiếng nói: “Lăn xuống thuyền ! Ngươi mau tiếp cận bảng giá của ta”.
Mỗi một người đều có “bảng giá” của họ…
** Suy tư 42: Trong các loài Thiên Chúa dựng nên, không có loài nào có giá trị cho bằng con người (trừ thiên thần). Giá trị của con người không tính bằng tiền hay bằng vật chất, mà được tính bằng giá máu của tình yêu, tình yêu hy sinh mạng sống của Con Thiên Chúa –Đức Giêsu Kitô- “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình (Ga 15, 13).
Nhưng có một nghịch lý không lý giải được, đó là Đấng đã đổ máu hy sinh cho người mình yêu, lại bị người yêu –Giuđa Ít-ca-ri-ốt- bán ba mươi đồng bạc, giá trị mạng sống và tình yêu chỉ bằng một thửa ruộng (Mt 27,3-10).
Khi chúng ta bị người khác công kích đụng chạm đến danh dự, thái độ của chúng ta là bằng mọi cách đòi trả lại “cái danh dự” của mình, nếu cần đổ máu sẽ đổ máu… Con người tội lỗi xấu xa như thế kia mà đòi trả lại “danh dự”, vậy thì khi chúng ta phạm tội, cũng có nghĩa là chúng ta chửi Thiên Chúa, xúc phạm đến tình yêu của Thiên Chúa, thì Ngài có đòi chúng ta trả lại danh dự cho Ngài không?
Ân trả ân, oán trả oán, đó là cái giá phải trả của con người; nhưng có một cái giá nên trả cao thượng nhất mà Chúa Giêsu Kitô đã dạy chúng ta: “Hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em…” (Lc 6, 27-28).
Bởi vì trước mặt Thiên Chúa, mọi người đều có cái giá ngang nhau.
43. MỌI TÂM ĐỀU TỐT Willi Hoffuemmer
Một hôm, có một người Mỹ Indian (da đỏ) rời bỏ khu bảo lưu nơi anh trú ngụ, đi đến thành phố thăm một người bạn da trắng của anh. Xe to xe nhỏ, người đi bộ tới tới lui lui, tiếng ồn ào tất tất tả tả, làm cho người Indian nầy cảm thấy trong lòng không an tâm.
Lúc hai người đi bộ trên một phố lớn, đột nhiên người Indian dừng bước, nhè nhẹ đập dập trên vai người bạn, nói nho nhỏ: “Khoan bước tới trước, đứng đây một chút, anh có nghe âm thanh mà tôi đã nghe được không?”
Người da trắng quay người lại, nhìn người bạn Indian của mình, cười nói: “Tôi chỉ nghe tiếng xe hơi, tiếng còi và rất nhiều tiếng bước chân của người đi bộ, anh nghe được tiếng gì vậy?”
-Tôi nghe tiếng gáy của một con dế ở gần đây”.
Người da trắng cũng dừng chân nghe ngóng tỉ mỉ, nhưng anh ta lắc lắc cái đầu nói: “Xem ra anh nói đùa tôi đấy, ở đây làm gì có dế mèn chứ, ừ, thì cho có đi, nhưng làm sao anh có thể nghe được giữa phố xá đông người ồn ào như thế này, anh lại còn cho rằng anh có thể nghe được tiếng gáy của con dế?”
-“Thật mà, tôi có nghe thật đấy”, người Indian nói, “Chắc chắn ở đây có một con dế, bên cạnh chúng ta đây”.
Người Indian đi về phía trước đến một bậc thềm, sau đó đứng bên cạnh bức tường của một căn nhà, căn nhà nầy có một giàn hoa Thường Xuân bò trên tường, người Indian vén bỏ cây Thường Xuân ra, bên trong quả nhiên có một con dế mèn, đang cất cao giọng gáy.
Bấy giờ người da trắng mới nhìn thấy, anh ta cũng nhận ra sự biến đổi nguồn gốc của âm thanh. Trên đuờng đi người da trắng nói với bạn của mình: “Đương nhiên anh có thể nghe được tiếng gáy của con dế, bởi vì thính lực của người Indian của các anh hơn hẳn chúng tôi”.
Người Indian phá lên cười nói: “Cách nói nầy của anh, tôi không đồng ý, thính lực của nguời Indian hoàn toàn không hơn người da trắng, bây giờ tôi có thể chứng minh cho anh thấy”.
Người Indian lấy trong tuúi ra năm hào, sau đó quăng nó xuống đường dành cho người đi bộ, tiếng kim thuộc của đồng tiền cứng rơi trên đường nhựa, khiến cho rất nhiều người quay lại nhìn về hướng đó, người Indian nhặt đồng tiền lên, và bỏ vào trong túi, hai người tiếp tục đi đường.
-“Anh nên biết”, người Indian nói với người da trắng, “Âm thanh của đồng năm hào có phải lớn hơn tiếng gáy của con dế không, nhưng có rất nhiều người nghe được, hơn nữa còn quay đầu lại nhìn. Trái lại, người nghe được tiếng con dế gáy, thì chỉ có một mình tôi, nguyên nhân nầy, không phải thính giác của người Indian tốt hơn của người da trắng, mà là con người của chúng ta vẫn nghe được sự vật mà mình quan tâm quen biết”.
** Suy tư 43: Khi đi săn thì tai người thợ săn rất thính, mắt rất tinh vì họ chỉ chú tâm vào việc theo dõi con mồi, mỗi ngọn lá lung lay, một tiếng động nho nhỏ cũng đủ làm cho họ chú ý nghe ngóng.
Trong cuộc sống đời thường với bao việc phải lo toan, chúng ta không nghe được tiếng nói của Thiên Chúa nói với chúng ta. Có người cho rằng, Thiên Chúa chỉ nói với họ trong bài Phúc âm của thánh lễ ban sáng, cho nên lúc nào không đi lễ được thì không nghe tiếng nói của Chúa! Có người nói rằng, Chúa dùng miệng của các cha giảng để nói với họ, nhưng hôm nay đi lễ mà cha không giảng cho nên không nghe được tiếng Chúa nói với họ…
Thực ra, nếu chúng ta biết chuyên tâm nghe Lời Chúa thật sự, thì mỗi giây mỗi phút chúng ta đều có thể nghe được Lời của Chúa: khi thấy một tai nạn xảy ra, chúng ta bình tâm suy nghĩ Chúa đang nói với ta qua biến cố nầy; khi bị người ta chỉ trích, chúng ta lắng nghe tiếng Chúa đang dạy chúng ta phải khiêm tốn hơn; khi làm ăn thua lỗ, chúng ta lắng nghe tiếng Chúa đang thì thầm bên tai dạy ta phải trông cậy vào Ngài; khi việc truyền giáo thất bại, ta lắng nghe tiếng Chúa an ủi chúng ta hãy bình an, vì việc chúng ta làm là làm cho Chúa, vì Chúa, cho nên tập giao phó mọi sự cho Ngài lo liệu…
Ban ngày hay ban đêm, lúc vui cũng như lúc buồn, trong thất vọng trong lo âu, chúng ta đều có thể nghe được tiếng Chúa thì thầm bên tai chúng ta, nếu chúng ta biết lắng nghe.
44. NÚI BÁU ĐỂ KHÔNG Dorothy Sarnoff
Ở Nam Phi có một nông dân, nhiều năm nay vẫn cứ vất vả trên miếng đất ruộng vừa khô vừa cứng của mình, vì khắp nơi trên miếng đất nầy toàn là đá không có chổ để anh tăng gia thu nhập, cuối cùng chỉ có cách là anh ta vứt bỏ mọi nổ lực, không thèm cày cấy gì nữa cả.
Đi đâu anh cũng nghe nói có người phát hiện ra kim cương, thế là anh đem đất đai của mình bán đi, và đi ra bên ngoài tìm kim cương.
Sau nhiều năm lao khổ nhọc nhằn mà không được một tí gì, mọi ý niệm của anh trở thành tro bụi, cuối cùng chết đi mà thân không có một văn tự.
Một ngày nọ, người mua miếng đất của anh ta, đã chú ý đến một vài hòn sỏi không giống nhau trong một góc xó, bèn hiếu kỳ đem mấy viên sỏi ấy vào nhà bếp rửa sạch sẽ, rồi lại kì cọ, thì phát hiện đó là những viên kim cương.
Về sau, miếng đất của người chủ ban đầu chết vì nghèo khổ ấy, đã trở thành khu khoáng sản số một, sản xuất kim cương lớn nhất của Nam phi.
** Suy tư 44: Người Do thái mong đợi Đấng Cứu thế, ngài đã đến và ở giữa họ, nhưng họ lại không đón nhận (Ga 1, 10-11) mà còn đem Ngài đóng đinh vào thập giá với phường trộm cắp (Lc 23, 33).
Đi hành hương kính Đức Mẹ Fatima, hay đi hành hương Rôma để đón mừng năm thánh là việc làm tốt, nhưng thử hỏi có mấy ai khi trở về nhà đạo đức thánh thiện hơn người khác ? Có người trong nhà thờ họ đạo của mình có tượng đài Đức Mẹ Fatima, nhưng chẳng bao giờ đến viếng, mà chỉ đi về nhà thờ Fatima Bình Triệu dâng lễ kính Đức Mẹ, trở về nhà cuộc sống chẳng có gì là thay đổi, vẫn ghen ghét hàng xóm, vẫn chửi bới, nói hành nói xấu nhà hàng xóm, thử hỏi có ích gì chứ?
Đi hành hương tức là… đi bộ, thông phần khổ nạn với Chúa Giêsu và Mẹ Maria, cũng có nghĩa là dâng những bước nhọc nhằn đau khổ, những việc hy sinh của mình trong lúc đi hành hương cho Thiên Chúa, để đền tội mình và cầu nguyện cho những anh chị em khác…
Nhưng có một loại hành hương ít tốn kém nhất, tình người nhất, có thể hành hương nhiều lần nhất, đó là cuộc hành hương từ nhà mình đến nhà thờ, từ nhà ra chợ, từ nhà đến trường học, từ nhà đến công sở v.v… Trên đường hành hương chúng ta gặp những người mà ta không thích, ta mĩm cười với nọ; ta gặp người mới hôm qua đã chửi ta, ta thân ái bắt tay họ; ta gặp người ăn xin bên vệ đường, ta giúp đỡ và cầu nguyện cho họ, và còn biết bao là dịp để ta gặp gỡ, tiếp xúc và phục vụ trên đường hành hương của chúng ta.
Đó chính là cuộc hành hương đích thực mà Thiên Chúa muốn nơi mỗi người chúng ta.
45. NGƯỜI BÁN ĐỒ GỐM Matthew J. Ritchie
Ở Mêxicô, có một người Indian mang đồ gốm của người trong thôn mình đi ra chợ bán.
Đi được nửa đường, gặp một đoàn khách tham quan giàu có nói với anh là muốn mua toàn bộ đồ gốm của anh, họ trả giá cũng rất khá. Nhưng người Indian nầy không bằng lòng, anh nói: “Thưa ông, người trong thôn chúng tôi đều không biết chữ, cũng không biết viết, trước mắt vẫn chưa có điện, cho nên ngay cả việc nghe radio cũng không có. Mỗi ngày chúng tôi nhất định phải có người ra chợ, mới có thể mang về một ít công việc đại sự của thế giới đã nghe được, nhưng nếu không có những bình gốm, chúng tôi không thể đi vào trong chợ bán đồ, cho nên tôi không thể đem tất cả các bình nầy bán cho các ông, bởi vì những hàng hoá nầy là công cụ của chúng tôi. Thưa ông, nếu khi trở về cái gì tôi cũng không mang, mà chỉ mang tiền về, thì tôi sẽ cảm thấy rất gượng mặt”.
** Suy tư 45: Các thánh tử đạo là những người đi bán đồ gốm, nhưng gốm của họ không phải là bằng đất sét nung, mà là được tôi luyện bằng máu. Danh vọng, quyền lợi, tiền tài của thế gian, của vua chúa quan quyền không thể làm cho họ bán mất đức tin của mình, bởi vì, nếu khi trở về nhà Cha trên trời mà trong túi không mang theo cái gì cả, chỉ mang theo tiền tài, danh vọng, chức tước của thế gian, thì gượng mặt chết đi được.
Chúng ta cũng là những người đi bán hàng, hàng của chúng ta chính là Yêu thương, Phục vụ và Hy sinh, để khi trở về nhà Cha trên trời, chúng ta hân hoan khoe với Cha: “Thưa Cha, nhờ Cha mà con đã làm cho cộng đoàn biết yêu thương, vui vẻ; chờ Cha mà con đã làm cho giáo dân của con đoàn kết và yêu thương nhau; nhờ Cha mà con đã “quyến rũ” nhiều thanh niên nam nữ biết hy sinh để phục vụ tha nhân…”
Thử hỏi, có người cha nào mà không yêu mến người con như thế chứ?
46. THAM THÌ PHẢI MẤT Christopher
Có một khách mua hàng xông vào văn phòng kế hoạch xúc tiến hàng tiêu dùng của công ty bách hoá, bà phàn nàn vì đã lãng phí một số tiền lớn để mua không không quyển sách quảng cáo nghệ thuật làm giàu nhanh chóng nổi tiếng.
Giám đốc hỏi bà: “Nếu quyển sách ấy giống như bà mô tả, như vậy thì trước đây sao bà lại mua nó?”
Bà ta có chút mắc cở nói: “Tôi sợ các anh sẽ nói với tôi: như vậy thì bà đừng mua nữa”.
** Suy tư 46: Người ta thường nói “quảng cáo nói láo ăn tiền” thật không sai chút nào cả, ai cũng biết là nói láo vậy mà có rất nhiều người mắc mưu quảng cáo, trong đó có… tôi.
Tôi thích nhất là đi vào các nhà sách… coi sách, và vào cửa hàng máy móc điện tử để coi cho biết mẫu mã giá cả thế nào, để sau nầy có tiền thì mua, tóm lại là thích đi… chợ để coi hàng, vậy mà vẫn cứ bị lừa vì thích mẫu mã bên ngoài rất đẹp mắt và lời lẽ quảng cáo hấp dẫn.
Thế gian có nhiều cách quảng cáo để chúng ta mất đức tin, hoặc là để phạm tội mất lòng Chúa, ma quỷ thường mượn hình thức bên ngoài để cám dỗ chúng ta, vì nó biết tâm lý chúng ta thích cái dáng vẻ bên ngoài, đồng thời nó cũng bày vẻ trí óc chúng ta rằng: Thiên Chúa tạo dựng mọi cái đều tốt đẹp là để cho ta hưởng dùng, tội gì mà không hưởng chứ ?
“Bấy giờ, nếu có ai bảo anh em: “Này, Đấng Kitô ở đây” hoặc “ở đó”, anh em đừng có tin…” (Mt 24, 23)
Đừng tin thế gian và cũng đừng thích quảng cáo của nó, bởi vì nó chỉ quảng cáo sự chết đời đời cho chúng ta mà thôi.
47. CỦA CẢI CỦA THỂ XÁC Barclay
Có một thiếu niên thường không an phận của mình đang trò chuyện thế thái nhân sinh với một ông lão.
Thiếu niên nói: “Tôi muốn học cách làm thế nào để buôn bán.”
Ông lão hỏi: “Rồi sau đó?”
-“Tôi đã là thương gia”.
-“Rồi sau đó?”
-“Tôi phải sáng tạo ra của cải”.
-“Rồi sau đó?”
-“Tôi nghĩ đến lúc nào đó tôi cũng sẽ già, lúc đó tôi sẽ về hưu, dựa vào tài sản của mình mà sống qua ngày”.
-“Rồi sau đó?”
-“Ai dà, tôi nghĩ sẽ có một ngày, tôi phải chết”.
-“Rồi sau đó !?”
……………………………….
** Suy tư 47: Chúng ta thử hình dung ra “rồi sau đó” của hai hạng người:
1. Một người cố tình phạm tội trọng, rồi sau đó...
2. Một người có lòng yêu mến Thiên Chúa, rồi sau đó...
Nếu mỗi ngày mỗi người trong chúng ta tự đặt cho mình câu hỏi: “rồi sau đó…”, thì thế gian nầy sẽ trở nên thiên đàng, bởi vì mỗi một người đều hiểu rất rõ “rồi sau đó” là gì, sau khi từ giã đời tạm nầy.
48. NẾU TÔI LÀ NHÀ TỶ PHÚ Quote
Lúc lên lớp, thầy giáo muốn học sinh viết một bài làm văn với nội dung phải miêu tả : nếu tôi là một tỷ phú, thì tôi phải làm gì ?
Mỗi một học sinh đều bắt đầu viết, chỉ có Tai-de là một người ngoại lệ, nó chỉ ngồi trên ghế làm mặt xấu, trêu ngón tay.
Lúc tan học, thầy giáo thu các bài tập lại, bài của Tai-de nộp chỉ là một tờ giấy trắng.
-“Thế nầy là thế nào hở, Tai-de?”, thầy giáo hỏi nó, “Đây là bài văn của em sao, của người khác ít nhất cũng là hai trang, lại còn có người viết nhiều hơn nữa, còn em thì một tiết học cái gì cũng không làm!”
-“Đúng là như thế ạ”, Tai-de trả lời: “Nếu em có rất nhiều tiền, thì cái mà em làm là : không làm gì cả”.
** Suy tư 48: Sức mạnh của đồng tiền, chỉ cần có tiền thì cái gì cũng có, cần gì phải làm việc cho mệt! Không làm gì cả thì bỏ vào ngân hàng để kiếm lời chứ? (Mt 25,27).
Nhưng nếu đêm nay Thiên Chúa gọi linh hồn ta thì sao nhỉ ? Bạc đầy nhà, vàng đầy rương, có đem theo được không?
Mẹ Têrêxa Calcutta không có gì cả, nhưng không có nhà tỷ phú nào giàu có như mẹ, vì gia tài của mẹ chính là tình yêu, tình yêu của mẹ trải dài trên tất cả những người nghèo khổ, cùng cực của xã hội, hỏi có nhà tỷ phú nào làm được như thế ? Mẹ không bỏ tiền vào những ngân hàng nổi tiếng bảo mật nghiêm túc của thế giới, nhưng mẹ đã đem gia tài của mẹ gởi vào trong tim của người nghèo –ngân hàng tình thương- Mẹ cũng không xây dựng những ngân hàng lớn để kinh doanh, nhưng mẹ chỉ mở những cộng đoàn nhỏ để đón nhận tất cả những người khốn cùng trong xã hội, và mẹ đã trở thành biểu tượng của tình yêu.
Còn chúng ta thì sao, nếu chúng ta trở thành tỷ phú ?
49. ĐUỔI THEO MÙ QUÁNG Quote
Ở trong một thôn nhỏ gọi là Hán gia trang có nuôi một con chó nhỏ, con chó nầy suốt ngày cứ ngồi bên đường của một đại lộ để đợi chiếc xe vận tải lớn màu đỏ. Bất kể lúc nào, chỉ nhìn thấy xa xa có xe vận tải chạy tới, con chó lập tức sẵn sàng trận địa, đợi cho chiếc xe chạy tới sát bên thân, nó bèn đuổi lên đi phía trước, men theo đại lộ chạy thẳng một mạch.
Có một ngày, người trong phố đến thăm Hán gia trang hỏi ông ta: “Con chó của anh đuổi theo xe, anh không lo lắng sao ?”
-“Ai dà”, anh ta trả lời nói, “Tôi thì không lo lắng chuyện đó, cái mà tôi lo lắng là, nếu thật nó đuổi theo một chiếc xe, thì nó nên làm như thế nào?”
Rất nhiều người trong chúng ta cũng chạy theo rất nhiều việc, bao gồm những việc đã đuổi theo được, cũng như những thứ không hoàn toàn dùng được. Tại sao không ngồi xuống suy suy xem mục tiêu mà mình đuổi theo.
** Suy tư 49: Vừa rồi đọc trên nhật báo Trung tương (Taiwan) số ra ngày 12.4.2000 có đăng một câu chuyện: một anh chàng khoảng hơn ba mươi tuổi , yêu một…bà già hơn năm mươi tuổi, trong hình chụp bà đang có bầu, gia đình anh ta cực lực phản đối, bạn bè cười chê cho là tình yêu mù quáng !
Thế gian đã chê cười và ngạc nhiên vì tình yêu của những người Công giáo đối với một ông Giêsu Kitô nào đó, đến nỗi có người không thèm lấy vợ lấy chồng, không thèm quyền cao chức trọng, không thèm tích trử bạc tiền, và ngay cả mạng sống, nếu cần chứng minh cho tình yêu của họ với ông Giêsu, thì họ cũng chẳng cần, thế gian không những cho đó là tình yêu mù quáng, mà còn cho họ là những người điên.
Nhưng đối với những người Công giáo thì đó chính là một tình yêu vượt trên mọi tình yêu, một tình yêu nền tảng cho tất cả tình yêu ở thế gian nầy, và để đạt được tình yêu nầy mà Chúa Giêsu –qua Giáo hội được Thánh Thần hướng dẫn- đã đưa ra nhiều phương tiện để con cái mình đạt tới hạnh phúc của tình yêu ấy, đó là: Thánh lễ Misa, các bí tích và các điều răn của Thiên Chúa...
Và thế gian sẽ (cười) đúng khi chúng ta –những người Công giáo- không tích cực tham dự thánh lễ, không lãnh các bí tích cách trọn hảo.
50. CUỘC BUÔN BÁN TỒI NHẤT Tonne
Trong giờ học lịch sử Thánh Kinh của một lớp học, khi giảng đến những việc buôn bán hay nhất và tồi nhất trong Thánh Kinh, giáo sư hỏi học sinh ai có thể cử ra một ví dụ buôn bán tồi nhất, có ba học sinh đưa tay.
Học sinh thứ nhất nói: “Sách Sáng thế ký chương 25 câu 32, vì một bát cháo đậu, mà Ê-sau bán chức vị trưởng nam của mình”.
Học sinh thứ hai nói: “Phúc âm Mát-thêu chương 27 câu 3, chỉ vì ba mươi đồng bạc mà Giuđa Ít-ca-ri-ốt bán sư phụ của mình là Giêsu Kitô”.
Học sinh thứ ba nói: “Phúc âm Mát-thêu chương 16 câu 26 nói: “Con người dù kiếm được cả thế giới, mà mất linh hồn mình, thì có ích gì cho họ chứ ?”
** Suy tư 50: Những cuộc buôn bán nầy đều do lòng tham mà ra: tham ăn, tham tiền, tham danh vọng…
Thời trung cổ có những cuộc mua bán nô lệ, thế kỷ 20 đi qua thế kỷ 21 mua bán thuốc phiện và hình thành những cuộc mua bán trẻ em, mua bán những bộ phận trong cơ thể con người.v.v… tất cả những cuộc mua bán nầy đều bắt đầu từ những cuộc mua bán, đổi chác âm thầm giữa một bên là ma quỷ, thế gian và một bên là lý trí trong tâm hồn của con người, và một khi lý trí chịu lùi bước, bại trận, thì cũng có nghĩa là thế gian có những cuộc mua bán tồi tệ nhất, bởi vì ma quỷ đã làm chủ những cuộc mua bán đổi chác đó.
Bổn phận của người truyền giáo không những nói cho người ta biết về đạo Chúa, tình yêu của Chúa, mà còn có bổn phận ngăn chặn những cuộc mua bán âm thầm đó trong tâm hồn của các tín hữu, bằng những gương sáng sống tinh thần Phúc âm, và nếu cần thì đem cả mạng sống ra để ngăn chặn những cuộc mua bán tồi tệ nhất, thì nhất định cũng phải có những cuộc sống anh hùng nhất để ngăn chặn những tội ác ấy.
TẬP SÁU : VUI VẺ
51. CẦU VUI HOÀN TOÀN Quote
Taerwen là một người có thói quen hay phàn nàn vạch lá tìm sâu, chỉ cần có một lời gì đó là có thể xảy ra chuyện, mà anh ta thì cảm thấy rất là vui vẻ.
Có một buổi tối, anh ta cùng bà vợ nhận lời mời đi dự tiệc, bữa tiệc nầy được dọn rất là hồ đồ, diễn giảng thì khô khan thiếu mùi vị, ăn uống thì nhạt nhẽo vô vị, phục vụ thì không đủ chu đáo, cái hỏng trước nhất là : một nhà sinh vật học nổi tiếng lại được sắp xếp ngồi hướng về cái cửa thông gió đáng sợ.
Sau khi tiệc tùng kết thúc, anh ta bắt đầu phát bực mình khó chịu, qua một lúc, người chịu trách nhiệm chủ trì buổi tiệc đi qua nói với vợ của Taerwen: “Thật là áy náy, tôi hy vọng ông xã của bà có thể thông cảm cho chúng tôi, chúng tôi hy vọng ở đây ông ta có thể cảm thấy vui vẻ”.
-“Ông ấy cảm thấy rất vui vẻ”, vợ của Taerwen bảo đảm với chủ nhà: “Mỗi một sự việc, ông ta đều có thể tìm ra khuyết điểm”.
** Suy tư 51: Có những người thích tìm khuyết điểm của người khác để chê bai, để đi mách lại cho người khác nghe với một ác ý; có những người thích cười trên những lỗi lầm của người khác mà không nghĩ rằng, cũng sẽ có ngày mình lỗi lầm hơn anh em.
Thích phàn nàn vạch là tìm sâu là người không có đức bác ái, không có lòng nhân và cũng chẳng có lòng dũng cảm, họ là những “người ruồi” gây mầm bệnh cho người khác .
“Người ruồi” ở trong cộng đoàn nào, thì cộng đoàn đó mất đi niềm vui, mất sự phấn chấn, mất bình an và làm cho cộng đoàn ngày càng úa tàn như sâu đục thân cây vậy.
52. THẬT Ở BÊN TRONG LỘ RA BÊN NGOÀI Vô danh
Có hai nữ tu từ trường học ở Chicago trở về tu viện trong kỳ nghỉ hè, họ dùng cơm trong nhà ăn của ga xe, thức ăn của họ là bánh sanmingchi và chút ít thức ăn nguội.
Ngồi bàn bên cạnh là một ông lão tuổi đã cao, ông ngẫng đầu lên và thấy họ, liền bắt đầu nhìn chòng chọc, sau đó lại dùng ánh mắt rất là tò mò, tiếp tục nhìn chăm chăm chú chú một vị nữ tu nhưng không làm phiền đến họ. Cuối cùng ông ta lấy hết can đảm đi đến bàn của hai vị nữ tu, cúi đầu chào họ, và nói với vị nữ tu trẻ:
-“Tôi không phải là tín hữu công giáo, tôi cũng không hiểu rõ các nữ tu, nhưng điều gì đã làm cho chị vui vẻ như thế chứ ? Nét vui vẻ trên khuôn mặt của chị là chị lấy được từ đâu vậy ? Chị có một thứ mà tôi tìm suốt cả đời, nhưng cho đến hôm nay vẫn chưa tìm ra được thứ ấy, mà chị thì đã tìm được, chị có thể nói cho tôi biết trong tâm hồn của chị, cái gì đã làm cho chị trưởng thành như thế?”
Đây là một cách làm chứng cho niềm tin, khi mắt người ta có thể nhìn thấy mà không cần mở miệng nói về đạo.
** Suy tư 52: Từ nhỏ tôi đã có ấn tượng không mấy tốt đẹp về các bà xơ dì phước, có lẽ trong suốt thời gian tiểu học và sau nầy tôi chưa thấy một bà xơ dì phước nào hiền như… ma xơ (ma soeur). Thật ra có “chán khối” bà xơ dì phước hiền lành dễ thương và đẹp nữa, có điều là tôi chưa hân hạnh được gặp đó thôi. Tuy nhiên tự tôi, tôi vẫn cảm thấy là hình như các nữ tu của chúng ta bước qua thế kỷ 21 nầy, càng ngày càng hiền lành và dễ thương hơn các nữ tu thời thế kỷ 20.
Người ta thích nhìn và khen ngợi một cô gái đẹp dễ thương, vui tươi.
Nhưng người ta càng thích nhìn và yêu mến một nữ tu hiền lành, nhân hậu và vui tươi hơn, bởi vì nét hiền lành và nhân hậu của các nữ tu được học hỏi nơi Chúa Giêsu (Mt 11,29), sự vui tươi của cá chị em được toả sáng bởi niềm vui của thiên đàng, của sự trong sáng và hồn nhiên.
Có một lúc nào đó người ta không cần các “ma xơ” giảng đạo lý cho họ, nhưng người ta cần nụ cười tươi tắn của các “ma xơ”, cần niềm vui của các “ma xơ”, để người ta tìm thấy Thiên Chúa, tin Thiên Chúa qua những nụ cười đơn sơ hồn nhiên của các chị em.
Đừng đem bộ mặt nghiêm nghị như quan toà khi tiếp xúc với mọi người –nhưng hãy vui tươi.
Đừng có bộ mặt nhăn nhó khó chịu khi người khác làm trái ý mình –nhưng hãy nhớ rằng: mình là một nữ tu.
Đừng liếc xéo người mình không thích, hay người không thích mình –nhưng hãy nhìn thẳng vào lòng mình và nói: nếu họ cũng liếc xéo tôi như vậy thì tôi sẽ thế nào…?
Đó là cách truyền giáo có “phương pháp nhất” của thế kỷ 21 đầy những đa đoan và nhạy cảm nầy vậy.
53. ANH THỢ GIÀY VÀ ĐỒNG TIỀN VÀNG Willi Hoffsuemmer
Ngày xửa ngày xưa, có một anh thợ giày nghèo khó, nhưng anh vẫn vui vui vẻ vẻ, từ sáng đến tối, vừa vui vẻ phấn khởi làm giàu, vừa thích thú thoải mái hát ca, cho đến lúc nầy mà vẫn còn có rất nhiều bọn trẻ nằm nơi cửa nhà của anh, nhìn anh làm giày, nghe anh ca hát.
Ở sát bên anh là một người rất giàu có, ông ta thường bỏ ra thời gian suốt đêm để đếm tiền, mãi đến sáng mới lên giường ngủ, nhưng ông ta thường ngủ không được, bởi vì anh thợ giày đang cất cao giọng hát.
Có một hôm, người giàu có nghĩ ra được một cách để làm cho anh thợ giày không hát nữa, ông ta ra mặt mời anh thợ giày đến nhà ông ta làm khách, lúc đợi anh thợ giày ra về, ông ta tặng cho anh thợ giày một cái túi nhỏ.
Anh thợ giày về nhà mở ra xem, vạn phần kinh ngạc, bởi vì bên trong toàn là tiền vàng ! Cả đời anh chưa bao giờ được nhìn thấy tiền nhiều như thế, anh bỏ ra rất nhiều thời gian đếm tỉ mỉ từng đồng, trong lòng vừa suy nghĩ vừa sợ, sợ bị người khác nhìn thấy, càng sợ bị người khác ăn cắp mất, cho nên đến buổi tối, anh ta đem cái túi giấu dưới gầm giường.
Nhưng sau khi đã giấu xong, anh ta vẫn nghĩ đến những đồng tiền vàng nầy mà lo ngay ngáy, ngủ không được, cho nên anh lại bò dậy, đem cái túi giấu ở trên gác lững, nhưng một lát sau, càng nghĩ càng thấy gác lững là nơi không an toàn, do đó sáng sớm hôm sau, lại đem tiền xuống khỏi gác lững.
Sau đó anh ta nghĩ: “Đem tiền vàng giấu nơi lò sưởi liền trong tường, không được, không được, hay là bỏ nơi cái lồng gà thì an toàn hơn, bởi vì không ai chú ý đến cái lồng gà đâu”. Sau khi anh ta đem túi tiền nhỏ giấu kỹ, cảm giác bất an vẫn chưa xoá được, cho nên lại đào một lỗ rất sâu ở trong sân, như vậy mới gọi là quyết định cuối cùng của đại sự.
Bởi vì lòng anh ta vẫn hoàn toàn bị tiền chiếm đầy ăm ắp, cho nên không có cách gì để làm giày, càng không thể hát ca, suốt ngày lo lắng, việc gì cũng làm không xong, và càng hỏng bét hơn là bọn trẻ cũng không đến tìm anh ta để chơi đùa nữa.
Về sau, anh thợ giàu quả thật là không vui vẻ chút nào, cho nên anh ta đào túi tiền lên, lập tức đem qua trả lại cho người hàng xóm: “Xin vui lòng nhận túi tiền lại”, anh nói tiếp : “Suốt ngày tôi lo lắng vì nó, báo hại tôi sinh bệnh, hơn nữa ngay cả bạn bè cũng không đến cửa, tôi vẫn cứ làm giày như trước đây của tôi”.
Không bao lâu, anh thợ giày lại thoả mãn và vui vẻ giống như ngày trước vậy, đồng thời anh cũng làm việc suốt ngày không ngừng giống như trước đây, và cũng không ngừng ca hát.
** Suy tư 53: Chúa Giêsu đã nói rất rõ ràng: “Kho tàng của anh em ở đâu, thì lòng anh em cũng ở đó” (Lc 12,34). Các thánh là những người đã khôn ngoan tìm kiếm kho tàng trên trời, nên lòng dạ các ngài luôn để ở trên trời, “luôn để trên trời” không có nghĩa là các ngài không ngó ngàng chi đến mọi chuyện thế gian, trái lại các ngài rất tích cực chu toàn bổn phận ở trần gian với một tâm niệm: tôi chu toàn bổn phận bây giờ, vì kho tàng của tôi ở trên trời chính là đây.
Tiền bạc tự nó không phải là vật xấu xa, nó cũng không phải là phương tiện xấu, nó xấu là do lòng tham của con người mà ra.
Có những đứa con chỉ vì vài ngàn đồng bạc mà đã giết mẹ mình; có những người vợ vì đua đòi chưng diện nên đã ngoại tình với người khác; có người tan gia bại sản và ngồi tù cũng chỉ vì tham nhũng, mà tham nhũng không phải là tham tiền sao?
Có người đặt giá trị đồng tiền trên tình cảm cha mẹ anh em, bà con bạn hữu; có người chết vì tiền, thất tình vì tiền và lòng dạ đổi trắng thay đen cũng vì tiền.
Nhưng có những người coi đồng tiền không ra cái gìcả, họ cẩn thận sử dụng đồng tiền cũng như sử dụng con dao bén nhọn, xong việc thì bỏ vào chổ của nó, đó là những người đã từ bỏ cha mẹ, anh chị em, bà con, bồ bịch, từ bỏ hạnh phúc cá nhân, nói tắt là họ từ bỏ tất cả mọi sự để theo Chúa, làm môn đệ của Chúa để ra đi rao giảng Lời Chúa và làm chứng cho mọi người thấy: gia tài của họ ở trên trời, bằng cách rộng tay giúp đỡ người khác.
54. NƯỚC TRỜI LÀ MỘT BỮA TIỆC VUI VẺ William Barclay
Trước đây có một vài trường học của Giáo hội không cho phép các em học sinh chơi đùa, bởi vì họ cho rằng “lúc nhỏ ham chơi, lớn lên ham nghịch”. Trường học cũng không có ngày nghỉ, con nít bốn giờ sáng đã thức dậy, giờ thứ nhất mỗi ngày dùng để cầu nguyện và thinh lặng, mỗi ngày thứ sáu đều phải giữ chay, đến ba giờ chiều mới đuợc ăn cơm.
Chúng ta đừng quên, lúc nhỏ Chúa Giêsu Kitô cũng chơi đùa vui vẻ, lớn lên, Ngài cũng biết cười. Chúa Giêsu đã nói Nước Trời là một “bữa tiệc vui vẻ” không phải là một bữa “trai giới”.
Cấm Kitô hữu cái nầy, cấm Kitô hữu cái kia, thì sẽ không được mạnh khoẻ và cũng chẳng có vui vẻ gì cho lắm.
** Suy tư 54: Có dịp ra nước ngoài làm công tác mục vụ, mới nhìn thấy các thanh niên, thiếu nhi Việt Nam của chúng ta ngoan đạo hơn, giỏi giang hơn (giỏi giáo lý) và… tội nghiệp hơn các bạn cùng lứa ở nước ngoài, cụ thể là tại Đài Loan. Tôi làm công tác mục vụ giúp cho cha sở ở một giáo xứ có thể nói là đông giáo dân thứ nhì sau nhà thờ chánh toà, nhưng thánh lễ ngày Chúa nhật “thắp đuốc” cũng không tìm ra được mười thanh niên đi lễ, ngày thường thì đừng hòng tìm được một cô cậu đến nhà thờ. Các trẻ em học giáo lý để được rước lễ, học giáo lý và thánh lễ được quy định là hai giờ chiều ngày chủ nhật, nhưng phải có xe nhà thờ đi đưa rước, bằng không thì… đừng nói chuyện học giáo lý !
Không phải cấm ăn cái nầy, cái nọ mà làm cho bữa tiệc mất vui, cũng như không phải cho “ăn thả cửa, uống thả giàn” bữa tiệc mới vui ! Nhưng chính khi ta đi dự tiệc mà mang một tâm hồn vui vẻ thì bữa tiệc nào mà không vui chứ ? Đó là tiệc rượu trần gian.
Còn tiệc ruợu thiên quốc thì chắc chắn phải có “cấm” mới nếm được mùi vị thơm ngon và trường sinh. Cấm cái gì ? Thưa, cấm mang tội trọng mà đi dự tiệc nước trời ! Thánh Phaolô dạy rất rõ ràng: “…Vì thế, bất cứ ai ăn bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa” (1 Cr 11,27).
Việc cấm nầy rất có lợi cho linh hồn chúng ta được vui tươi, mạnh khoẻ, khang an và trường sinh.
55. CÙNG ĂN VUI VẺ Frank Mihalac
Trong rất nhiều nền văn hóa, ăn một bữa cơm phải có nghi thức, thời gian và địa điểm đặc biệt, chúng ta dùng cơm một ngày ba bữa phân theo thời gian sáng, trưa và tối, bữa cơm có thể làm cho mọi người tập họp nhau lại, giống như người trong một nhà, có lẽ khi ăn cơm người trong gia đình mới có mặt đầy đủ toàn nhà.
Ăn cơm có thể làm cho người nhà cùng nhau hoà hợp, mà ly hôn cũng chính là “chia giường và chia bàn”, xé khăn bàn ăn, là ý nghĩa người một nhà không hoà hợp. Người lính trước khi vào nhà ăn, phải bỏ lưỡi lê trên súng xuống, tháo băng đạn nơi thắt lưng ra, trong bữa ăn không được phép sinh sự đấu tranh. Nhưng cũng có trường hợp tương phản, là vua Hêrôđe khi dự yến tiệc, đã ra lệnh giết hại ông Gioan Tẩy Giả, và bỏ đầu của ngài trên đĩa mang ra.
Anh có thể không có món ăn đẹp, thức nhắm ngon để tổ chức yến tiệc, dù đón tiếp hay tiễn đưa, trong bất kỳ trường hợp lớn nào, cũng đều phải có thức ăn ngon. Người buôn bán áp-phe khi thảo luận những việc quan trọng, bạn bè khi gặp mặt, khi một người đàn ông nào đó muốn bày tỏ tình ý đặc biệt với người phụ nữ, họ đều cùng nhau đồng bàn cùng ăn một bữa cơm.
** Suy tư 55: Đón người đến : tiệc.
Đưa người đi : tiệc.
Đám cưới : tiệc.
Đám ma : tiệc.
Có thể nói tiệc tùng đóng vai trò khá quan trọng trong đời sống của con người, bởi vì, tiệc là lúc con người tỏ tình thân thiện với nhau. Các cộng đoàn tiên khởi của Giáo hội “đã đồng tâm nhất trí, ngày ngày chuyên cần đến Đền Thờ. Khi làm lễ bẻ bánh tại tư gia, họ dùng bữa với lòng đơn sơ vui vẻ…” (Cv 2, 46).
Trong các cộng đoàn dòng tu cũng như thế, mọi người đều dùng bữa với nhau vui vẻ, thân thiện, quan tâm đến nhau, bởi vì không một thành viên nào trong cộng đoàn đã ngày ngày cùng nhau dùng bữa, mà lại đi nói xấu cộng đoàn, làm mất uy tín của cộng đoàn, người ta nói hạng người như thế là “ăn cháo đái bát”.
Giuđa Ít-ca-ri-ốt đã dùng bữa với Chúa Giêsu, rồi lại bán Ngài cho người Do thái 30 đồng bạc, thế gian muôn đời nhắc đến tên khốn nạn ấy, “thà người đó đừng sinh ra thì hơn” (Mt 26,24b).
Mỗi ngày chúng ta đều tham dự tiệc thiên quốc, nhưng vẫn có nhiều lần chúng ta “giơ chân đạp nát” hồng ân Thiên Chúa bằng những tội trọng.
56. MĨM CƯỜI Frederick William Faber
Nụ cười không có giá trị như tiền, nhưng nó có thể cho rất nhiều người, nó làm cho người ta tiếp nhận đầy đủ, nhưng với người lao động vất vả thì nó cũng không vì thế mà biến thành nghèo khổ, nó chỉ được dùng trong một thời gian rất ngắn, nhưng người ta sẽ nhớ nó, có lúc nhớ cách đặc biệt, tiếp tục vĩnh viễn, không một cá nhân giàu có nào mà không cần đến nó, cũng không có một người nghèo khổ nào lại không thể trả giá nó nổi.
Nụ cười sáng tạo sự êm thấm vui vẻ trong gia đình, trong giao dịch nó cũng có thể tăng thêm thu nhập, nó là dấu hiệu tốt nhất của quầy hàng.
Nụ cười khiến cho người có trách nhiệm được sự nghỉ ngơi, làm cho người ủ ê được hoan lạc, nó là ánh mặt trời trong bi thương, nó là đạo tiêu trừ nổi lo buồn trong tự nhiên.
Nụ cười không thể buôn bán, cầu xin, mượn dùng hoặc trộm cắp mà được, ngoài việc nó chủ động cho, nếu không thì đối với bất cứ ai thì cũng chẳng có giá trị gì cả.
Có người rất mệt mỏi, mà mệt mỏi thì không thể cho anh một nụ cười, như vậy thì anh sẽ cho họ một nụ cười của người khác.
** Suy tư 56: Khi cười mà hai khóe miệng cong lên, mắt nhắm tít lại, mặt mày rạng rỡ và giọng cười vui tai, đó là một nụ cười tươi đem lại niềm vui cho kẻ khác.
Ai cũng thích người khác cười với mình, vì nụ cười “nói” được nhiều điều thiện chí; cười cũng làm cho kẻ khác nhức nhối như cười nhạt, cười khinh khỉnh.v.v...
Nhưng nụ cười cũng có mặt “triết lý” của nó: không phải để vuui lòng người yêu mà cười hô hố khi vào thăm bệnh nhân nơi bệnh viện, cũng chẳng phải chỉ “nhếch môi” một chút khi được mọi người ca tụng.
Nụ cười cũng có mặt “tướng học” của nó : đàn bà con gái mà có giọng cười the thé là khắc chồng, khắc con cái và cô độc. Đàn bà mà cười hi hí như ngựa, thì tính dâm đảng, thiên về nhục dụcv.v...
Đàn ông con trai mà cười hô hố là lỗ mãng, không câu nệ hình thức; cười ha ha là người phóng khoáng, không chấp xét chi tiết, thông minh...
Nhưng đó là phân tích của các nhà tướng học, còn chúng ta thì hãy cứ trao cho nhau nụ cười thân ái, bình an và hoan lạc.
Chúng ta tử tưởng tượng xem: nếu trong cộng đoàn không ai biết cười cả thì sao nhỉ !!!
57. GIĂM BÔNG VÀ TRỨNG GÀ Bruno Hagspiel
Một ngày nọ, có một con gà mái và một con heo nhỏ cùng đi tản bộ, chúng nó nhìn thấy bên đường một tấm bảng hiệu lớn của quán viết hàng chữ “trứng giăm bông”.
Con gà mái liền nói với người bạn đồng hành của nó:
-“Thế nào, cậu cảm thấy đắc ý chứ ! Cậu thử nghĩ mà coi, loại bảng hiệu nầy trên toàn thế giới đều có!”
-“Đúng rồi!” - Con heo nhỏ nói: “Nhưng bà chị đừng có quên, với loại gà như các chị thì đó chỉ là thành quả của một ngày; nhưng với loại heo chúng tôi thì là hy sinh cả một đời đấy”.
** Suy tư 57: Giăm bông làm bằng trứng gà hay giăm bông bằng thịt heo thì cũng là để cho con người dùng mà thôi, có hơn nhau chăng là tuỳ khẩu vị của mỗi người.
Cũng như trong Giáo hội có nhiều cộng đoàn, có cộng đoàn lâu đời và có cộng đoàn mới thành lập; có cộng đoàn truyền giáo và có cộng đoàn chiêm niệm, muôn màu muôn vẻ. Nhưng tất cả các loại hình thức cộng đoàn ấy đều vì một mục đích duy nhất: Loan truyền Phúc âm của Thiên Chúa.
Có hơn nhau chăng là mỗi một thành viên trong công đoàn khác nhau ấy, có thực sự đi đúng đường lối của Giáo hội và Hội quy của dòng không mà thôi !
58. VUI VẺ CẦN PHẢI KINH DOANH Frederick Ebright
Khi tâm tình của tôi chìm lắng, tôi sẽ viết cho bạn bè một bức thư, đem buồn bực của tôi nói cho họ biết.
Nhưng tôi không gởi bức thư ấy, tôi bắt đầu viết lá thư thứ hai cũng gởi cho một người như thế, trong lá thư thứ hai, tôi sẽ cẩn thận tránh đề cập đến những việc xui xẻo ấy, ngược lại, tôi sẽ dùng những tin tức tốt đẹp thay thế nó.
Đợi đến lúc thư viết xong, thì sự lạ cũng đồng thời xuất hiện, tôi thật cảm thấy rất là thoải mái. Vả lại một lá thư vui vẻ, vẫn sẽ được một lá thư hàm ý vui vẻ gởi lại. Cho nên thu hoạch của tôi tăng gấp đôi.
** Suy tư 58: Kinh doanh cũng có nghĩa là đầu tư.
Đầu có nghĩa là ném vào, bỏ vào…
Tư có nghĩa là của cải, tiền vốn. Đầu tư có nghĩa là bỏ vốn ra để làm một công việc nào đó có lợi, đầu tư càng nhiều thì lợi nhuận càng lớn.
Ta đem vui vẻ của mình đầu tư vào những người mà ta gặp trên đường đi, trong xưỡng làm việc, nơi trường học…
Ta đem niềm vui và nụ cười của mình đầu tư vào những trẻ em mồ côi, tàn tật… để rồi được cả vốn lẫn lời trong ngày phán xét của Chúa : “Nào những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn cho các ngươi ngay từ thuở tạo thiên lập địa. Vì xưa Ta khát các ngươi đã cho uông, Ta trần truồng các ngươi đã cho mặc…” (Mt 25, 31-46).
Hãy nhân rộng lên những niềm vui, bắt đầu từ chúng ta trước.
59. VUI VẺ GIÚP NGƯỜI Charlene Johnson
Một phụ nữ dung mạo đẹp đẽ, y phục cầu kì, trang sức khéo léo, đi tìm một nhà tâm lí phụ đạo và trò chuyện với ông. Nhà tâm lí phụ đạo phát hiện cuộc sống của người phụ nữ nầy hoàn toàn bị ham muốn vật chất lấp đầy, và cuộc sống của bà lại hoàn toàn trống rỗng. Bà yêu cầu ông chồng quá nhiều thứ : nhà cửa, xe hơi, áo quần trang sức, đồ dùng gia đình… khiến cho chồng bà cung ứng không kịp, ý chí suy sụp, gần như phá sản, cuối cùng họ chỉ có cách là chia tay.
Người cố vấn giới thiệu bà ta làm quen với một người làm công tự nguyện mà tuổi đã cao, ông ta nói : “Bà có thể nghe bà ấy kể làm sao mà bà ta tìm được niềm vui trong cuộc sống”.
Bà ấy liên lạc với người làm công tự nguyện, người làm công tự nguyện nói với bà: “Chồng tôi bị bệnh viêm phổi mà chết, ba tháng sau, đứa con trai duy nhất của tôi cũng chết vì bị tai nạn xe. Tôi không có người thân, cũng không có tài sản, lâm vào cảnh tuyệt vọng, ngủ không được, ăn nuốt cũng không xuống, từ trước đến nay không cười với ai cả, thậm chí tôi muốn tự tử. Một hôm trời đã tối, lúc tôi tan ca trở về nhà, thì có một con mèo nhỏ vừa ốm vừa bẩn chạy theo tôi. Tôi cảm thấy nó rất tội nghiệp, bên ngoài trời lại lạnh, cho nên tôi liền mang nó về nhà. Cho nó ăn một chút sữa bò, nó thích thú kêu meo meo, cọ sát vào chân tôi, mấy tháng nay, lần thứ nhất tôi cười!”
“Sau đó tôi bắt đầu suy nghĩ, nếu giúp một con mèo nhỏ mà có thể làm cho tôi cười được, như vậy nếu giúp cho người ta một chút việc, thì không phải càng có thể làm cho tôi vui vẻ sao ? Cho nên ngày hôm sau, tôi liền làm một ít bánh ngọt, đi thăm người lân cận bị bệnh nằm trên giường sát cạnh nhà tôi. Mỗi ngày tôi thử làm một chút việc tốt có ích đối với người khác, nhìn thây họ thích thú, thì tôi vui vẻ. Tôi nghĩ, ngoài cá nhân ra, họ có thể muốn giúp người khác mà không được bao nhiêu, thì họ mới không vui sướng nổi, không biết bây giờ có ai ăn được ngủ ngon như tôi không, bởi vì tôi đã tìm được niềm vui !”
Người đàn bà giàu có nọ đã khóc, bà rất nhiều tiền, muốn mua cái gì, thì có thể mua được cái đó, nhưng bà cầm tiền không được và cũng không mua được thứ gì. Bà ta hạ quyết tâm: “Tôi phải bắt đầu làm một người, chứ không làm một đứa ngu xuẩn như con nít ”.
** Suy tư 59: Có người nói: tôi già rồi, bắt đầu làm lại cuộc đời thì trễ quá, muộn quá… đó là tâm trạng của những người bi quan, nhìn đời cũng tối mù như tâm hồn của mình.
Nhưng cuộc sống luôn luôn đẹp và đổi mới mỗi ngày.
Đối với người có quyết tâm thì không có gì là muộn cả, Chúa Giêsu đã bảo đảm với chúng ta điều đó: “Vậy, tôi nói cho các ông hay: trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối, hơn là vì 99 người công chính không cần phải sám hối ăn năn” (Lc 15,7). Chúa Giêsu không nói : trên trời sẽ vui mừng vì có người ăn năn sám hối khi đúng 20, 30 hoặc 50 tuổi, có nghĩa là Ngài không ấn định tuổi tác, chức vụ nghề nghiệp… để làm tiêu chuẩn sám hối, trở lại.
Làm lại cuộc đời ngay bây giờ, có nghĩa là khi chúng ta nhận ra được cái tội lỗi xấu xa, cái dở ẹt của mình, Thiên Chúa kiên nhẫn với tội của chúng ta, chỉ sợ rằng đời sống con người có hạn, mà sự kiên nhẫn của Thiên Chúa cũng ở trong giới hạn cuộc sống ấy mà thôi.
“Phải luôn luôn khởi sự lại.
“Phải luôn luôn tu chỉnh thêm…” .
60. HOAN LẠC TRÀN NGẬP NHÀ THỜ MỪNG PHỤC SINH
Father Manton
Thế kỷ trung cổ, trong lễ nghi mùa Phục sinh có một tập tục rất đặc sắc là người giảng đạo trong lúc giảng, có thể làm cho tín hữu cười lớn vui vẻ.
Người giảng sẽ chuẩn bị một vài câu chuyện cười, để trong lễ nghi kể cho tín hữu nghe, chuyện cười hoặc chuyện ngụ ngôn, mọi người nghe và cười vui vẻ cả nhà thờ. Bởi vì mùa Phục sinh là thời kỳ tràn ngập tiếng cười, là thời kỳ phục sinh của mỗi một người, cũng là thời kỳ hát vang “Alleluia”.
** Suy tư 60: Thánh lễ, tự nó là một việc hiến tế, một lễ hy sinh vô giá và là một niềm vui khôn tả.
Không một tử tội nào khi được tòa tuyên bố trắng án mà lại buồn rầu ủ rủ được, trái lại họ rất vui mừng, nếu có thể được thì họ sẽ nhảy lên, vung tay cao lên và tạ ơn trời đất, mọi người có mặt cũng sẽ chia vui với niềm vui của họ. Cũng vậy, tất cả chúng ta đều là những tội nhân, đã được toà án công minh của Thiên Chúa tuyên bố trắng án trong một lễ nghi ký kết giao ước bằng máu Con Một của Ngài –Đức Giêsu Kitô- trên đồi Calvê năm xưa, “Tất cả anh em hãy uống chén nầy, vì đây là máu Thầy, máu giao ước, đổ ra cho muôn người được tha tội..” (Mt 26, 27-28).
Chúng ta đã có một hiến tế đền tội, một của lễ hy sinh, vậy thì tại sao chúng ta lại không vui mừng hân hoan khi tham dự thánh lễ chứ ? Đừng đánh trẻ em trong nhà thờ, nhưng hãy nhắc nhở và làm gương cho chúng nó, cũng đừng trợn mắt giận dữ khi người bên cạnh thắc mắc một vài điều…
Hát vang lên, hát cả tâm hồn vì chúng ta đã được cứu sống, nhưng cũng nên nhớ rằng, Thiên Chúa đã tha thứ mọi tội lỗi của chúng ta, thì chúng ta cũng hãy tha thứ cho anh em, cho người thân cận của mình (Mt 6, 9-15).
Đó chính là nhiềm vui phải có khi tham dự thánh lễ.
TẬP BẢY : ĐAU KHỔ
61. XÓA BỎ LO BUỒN CÓ PHƯƠNG PHÁP Norman Vincent Peale
Nhà chế tạo phim điện ảnh nước Anh là J. Arthur Rank có một phương pháp giải quyết buồn bực rất là độc đáo. Tất cả những buồn bực trong lòng ông ta đều tập trung giải quyết trong ngày thứ tư, ông gọi ngày đó là “câu lạc bộ ngày thứ tư –xoá bỏ buồn bực”.
Những chuyện lòng buồn trí rối trong cuộc sống thường ngày, ông chỉ viết nó trên giấy, đặt vào trong một cái hộp. Đợi đến ngày thứ tư khi mở hộp ra, ông liền phát hiện những nguyên nhân buồn rầu của ông đã tan biến hơn một nửa. Một số ít không thể giải quyết được, thì lại để trong hộp, đợi đến thứ tư tuần sau hãy hay. Ông đã dùng phương pháp nầy để trị tốt những khuyết điểm âu sầu rầu rĩ của mình.
** Suy tư 61:
62. DÂY CÓT Ralph W. Sockman
Có một lần tôi đem cái đồng hồ Thụy sĩ đắt tiền đến thợ sửa đồng hổ để sửa chữa.
Ông thợ đồng hồ hỏi tôi: “Mỗi ngày anh lên dây cót vào lúc nào?”
Tôi trả lời: “Buổi tối, trước khi tôi đi ngủ”.
“Ai dà”, ông thợ đồng hồ nói, “đồng hồ tốt nhất, vẫn là lên dây cót vào lúc ban sáng, bởi vì, như thế đồng hồ mới có thể bắt đầu một ngày dưới tình trạng dây cót mạnh mẽ, nó có thể chịu đựng được sự va chạm và chấn động cách tương đối”.
Tâm hồn của con người chúng ta và tình hình của cái đồng hồ rất giống nhau, nếu dây cót của chúng ta do Thiên Chúa đặt vị trí cường độ mạnh mẽ để bắt đầu một ngày, thì nhất định có thể khiến cho chúng ta chịu đựng được rất nhiều điều không vui vẻ và trắc trở.
** Suy tư 62: Theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, tôi thấy rằng mỗi buổi sáng thức dậy sớm (4 giờ sáng), tập thể dục, chạy bộ hoặc là luyện võ công, thì sẽ có một ngày vui vẻ sảng khoái. Các nhà Hiệp khí đạo nói rằng, buổi sáng thức dậy với một ý tưởng vui vẻ, thì trong ngày sẽ luôn được thoải mái, mọi công việc giải quyết cách dễ dàng… Đó là phần thân xác.
Còn phần hồn thì sao?
Cha Vincent Lebbe rất chú ý đến việc suy niệm vào buổi sáng, ngài nói: “Suy niệm vào buổi sáng sớm giống như thể dục buổi sáng, chính là lúc đời sống tinh thần tu đức của chúng ta “hít thở thật sâu”, cần để cho tinh thần của Thánh Thần thấm vào các phương diện đời sống tinh thần tu đức…” . Hội dòng chúng tôi có quy định cho mỗi thành viên mỗi ngày phải có ba mươi phút suy niệm riêng tư vào buổi sáng trước khi thánh lễ, đó cũng là một “cách tập thể dục” cho tâm hồn được khoẻ mạnh, để chịu đựng được những thử thách trong ngày.
Quả thật, không có gì vui sướng và hạnh phúc cho bằng sáng sớm sau khi tập thể dục cho thân xác khoẻ mạnh, rồi yên tĩnh suy tư với tinh thần vui tười và yêu mến, đây chính là lúc chúng ta bàn hỏi với Chúa kế hoạch trong ngày của mình. Các thánh đều làm như thế cả !
63. LẤY ĐAU TRỊ ĐAU The Sign
Mỗi buổi tối lúc sáu giờ, thì có một người xem ra mệt đớ người, ở cố định tại Da-di-tie, phố 42, Nữu ước, đồng thời mỗi buổi tối anh điều khiển chiếc xe với cái chân rất đau của anh.
Có một lần chiếc xe hỏi anh: “Nếu đôi giày đó của anh vẫn làm cho anh không thoải mái, tại sao anh không mua một đôi giày mới chứ?”
“ À ra thế à”, người ấy nói tiếp : “Cuộc sống của tôi thực là đáng thương, một năm trước đây, vợ tôi bỏ đi, con trai của tôi ở trong tù, con gái tôi thì xa nhà, việc duy nhất khiến cho tôi cảm thấy thoải mái là, mỗi buổi tối sau khi về nhà, cởi đôi giày ra, lúc đó là thời gian rảnh”.
** Suy tư 63: Cũng như có những bài thuốc nam “lấy độc trị độc” thì mới công hiệu khi trị bệnh, nhưng có vài trường hợp phản tác dụng khi gặp những căn bệnh không chịu được cách trị ấy. Lấy đau trị đau có hai tác dụng : một là lành hai là đau nặng nề thêm, chẳng hạn như nói : tôi muốn lấy độc trị độc để trị thú vui cờ bạc, nên tôi đi vào trong sòng bạc coi họ đánh bài, để coi tôi có chịu đựng được “máu cờ bạc” đang chạy rần rần trong huyết quản của tôi không?
Đời sống tâm linh của chúng ta cũng thế, không thể “lấy độc trị độc” khi chưa có đờisống cầu nguyện, chưa có một quyết tâm sắt đá, càng dễ sa ngã thì càng có quyết tâm, càng có sự cầu nguyện liên tục mới có thể “lấy độc trị độc”. Bằng không chúng ta sẽ mất cả chì lẫn chài, cũng có nghĩa là, nếu chúng ta liều lĩnh lấy “độc trị độc” khi chưa được chuẩn bị gì cả, thì không những thân xác lây bệnh, mà linh hồn cũng mất luôn.
Tốt nhất là quyết tâm sữa đổi đời sống trong niềm tin cậy, khiêm tốn và yêu mến vào Thiên Chúa quan phòng.
64. CON ĐƯỜNG ĐỂ THẮNG KHẮC KHỔ William Barclay
Có một thanh niên vào trong sở thú yêu cầu được làm người thuần phục sư tử, anh nói rằng bác sĩ của anh nói anh có thần kinh suy nhược nghiêm trọng, nếu làm một loại công việc có dũng khí gan dạ và hiểu biết, thì có thể giúp cho anh quên đi việc mình thường sinh ra sợ hãi.
Cho nên trước đây anh ta đã hưởng ứng nhập ngũ để có thể nghĩ đến những công việc nguy hiểm, sau nầy quả nhiên anh ta trở thành một người thuần phục sư tử nổi tiếng, đồng thời cũng trị được khuyết điểm thần kinh suy nhược của mình.
** Suy tư 64: Có những cô gái bình thường rất sợ thấy xác chết, nhưng khi gia nhập vào Legio Maria thì can đảm hẳn lên, bởi vì cô đã rất thường xuyên đi thăm các gia đình giáo dân và các gia đình không phải giáo dân, cô đã nhiều lần đi đến nhà xác đọc kinh và giúp Linh mục dâng lễ…
Bản tính con người rất yếu đuối cả xác lẫn hồn, phần xác thì phải được bồi dưỡng nhiều chất bỗ dưỡng để khoẻ mạnh. Phần hồn thì Chúa Giêsu đã lo liệu, Ngài đã lập 7 Bí tích để cho linh hồn của chúng ta được kiện khang và được sống đời đời. Người siêng năng lãnh nận các bí tích thì ma quỷ khó mà cám dỗ được, bởi vì linh hồn đã được mạnh khỏe và trở thành cung điện của Thiên Chúa.
Ai có nếm qua mùi đau khổ, mới nhìn thấy đau khổ là một ông thầy nghiêm khắc khi “dạy” học trò, đồng thời đau khổ cũng là phương thuốc linh nghiệm để chữa trị bệnh kiêu ngạo của chúng ta.
Chúa Giêsu đã chọn con đường khổ nạn để cứu chuộc chúng ta, Ngài muốn mỗi người trong chúgn ta cũng chọn con đường khổ nạn để thánh hoá mình và cầu nguyện cho người khác. Con đường khổ nạn của chúng ta là: bị hiểu lầm, bị bạc đãi, bi vu oan giá hoạ, bị khinh chê…
65. ÁCH DỊU DÀNG Bruno Hagspiel
Có một người vẫn cứ lớn tiếng phàn nàn với Chúa Giêsu rằng anh ta không thể vác cây thập giá quá nặng ấy được.
“Đi theo Ta” - Chúa Giêsu dẫn anh ta đi đến một cửa hàng chuyên môn chế tạo thập giá, trong cữa hàng đặt rất nhiều thập giá đủ cỡ đủ loại kích thước.
Chúa Giêsu cười nói: “Con đi vào coi thử coi, nếu coi mà thích cây nào thì vác cây ấy”.
Người ấy bèn vội vàng đi vào trong cửa hàng, trước tiên đem cây thập giá của mình trên vai xuống đặt trên bức tường, sau đó anh ta không chế ngự được sự vui vẻ, xoa xoa hai tay, rồi hả hê cười lớn. Anh ta nói một mình: “Đây có thể là một cơ hội lớn mà ta đợi cả đời, nếu ta không thể không vác thập giá, thì sẽ không mang một cây thập giá trở thành nặng nề, ta sẽ chọn một cây thật thích hợp với mình”.
Vì vậy mà anh ta thử cây nầy, rồi lại thử cây kia, chọn tới chọn lui, kết quả vẫn không có cây thập giá nào thích hợp với anh: có cây thì quá dài, vác lên đi sau đó thì té ầm xuống mặt đất; có cây thì quá ngắn, tất cả sức nặng đè trên vai; có cây thì quá nhẹ, gió thổi một cái thì lung lung lay lay; có cây thì quá nặng, cả khúc gỗ lún vào cả trong thịt.
Chính lúc anh ta hình như nhụt chí tuyệt vọng, thì liếc nhìn lên tường thấy còn dựng một cây thập giá, anh ta liền đi lên, trước tiên thử coi lớn nhỏ, rồi lại đặt nó trên vai vác đi một đoạn, sau đó mặt mũi tươi cười quay lại nói với Chúa Giêsu : “Chính là cây nầy! Đây là cây thập giá mà con vẫn mong tìm được, con quyết định vác nó”.
Thế là anh ta cùng với Thiên Chúa đi ra khỏi cổng, Chúa Giêsu cũng mặt mày tươi cười với người vác cây thập giá, Ngài nói: “Ta rất là phấn khởi khi con vác cây thập giá nầy, bởi vì nó chính là cây thập giá của con trước đây”.
** Suy tư 65: Rất nhiều người mang thập giá trên ngực, đủ cỡ đủ loại thập giá: bằng vàng, bằng bạc, bằng gỗ, bằng mi-ca… nhưng mấy ai ý thức được thập giá mình mang có một ý nghĩa rất thiêng liêng: nhắc nhở chúng ta đã được cứu chuộc bằng cây thập giá nầy.
Chúa Giêsu đã nói: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24). Thập giá, nói theo ý nghĩa thiêng liêng chính là bổn phận của mỗi người, “từ bỏ chính mình” là khi làm bổn phận được giao phó, chúng ta không còn nghĩ đến cá nhân của mình nữa, mà chỉ nghĩ đến ích lợi của công đoàn vàa của tha nhân; “vác thập giá mình” là khi chúng ta chu toàn công việc bổn phận được giao phó, đó chính là vác thập giá rồi vậy.
Nhưng cũng có một loại thập giá mà ít người nghĩ đến, đó là “chịu đựng những khuyết điểm của người khác” mà không trách móc, giận hờn hay khó chịu. Chị thánh Têrêxa nhỏ đã tìm ra được loại thập giá nầy, tuy nhỏ nhưng cần có sự can đảm và hy sinh rất lớn, và chị cảm thấy sung sướng khi “vác” nó, chị viết cho Mẹ Đáng Kính de Gonzague: “Thưa Mẹ, Mẹ xem đây, con là một linh hồn rất nhỏ mọn chỉ biết dâng Chúa những việc rất nhỏ mọn thế thôi. Thật là việc hèn mọn chẳng đáng gì, song đã đem lại cho con được bình an vui vẻ trong lòng lắm. Tuy nhiên con cũng đã hờ hửng bỏ qua rất nhiều dịp…” .
Chịu đựng những khuếyt điểm của người khác, cũng là đồng thời chúng ta nhìn thấy những khuyết điểm của mình để sửa đổi và thông cảm cho anh am, chị em. Thập giá không phải là biểu tượng của tủi nhục, nhưng là của vinh quang và chiến thắng. Bổn phận không phải là cái ách àm là nhiệm vụ vẻ vang đối với người Kitô hữu.
Khuyết điểm của người khác là thập giá của chúng ta, cũng như chúgn ta làa thập giá của người khác. Vui vẻ vác thập giá chính là vui vẻ chịu đựng khuyết điểm của người khác vậy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 Responses to “VIÊN NGỌC TRAI TẬP 2”
Đăng nhận xét
Bạn có nhận xét gì về bài viết này?
Trong Đức Kitô chúng ta là anh em